Thương mại toàn cầu và thị trường tiền tệ

Đăng bởi

Nền kinh tế toàn cầu tạo điều kiện cho sự di chuyển tự do của các sản phẩm và dịch vụ trên toàn cầu, một xu hướng tiếp tục hầu như không bị gián đoạn kể từ khi thế chiến II kết thúc. Không có khả năng các kiến trục sư của hệ thống này có thể hình dung được những gì nó sẽ trở thành khi họ gặp nhau trong khu nghỉ mát Bretton Woods ở New Hampshire vào tháng 7 năm 1944, nhưng phần lớn cơ sở hạ tầng mà họ mang đến vẫn tiếp tục ảnh hưởng thị trường toàn cầu hiện nay. Ngay cả cái tên “Bretton Woods” cũng tồn tại trong một chiêu bài hiện đại, đặc trưng bởi mối quan hệ kinh tế mà Hoa Kỳ có với TQ và các nền kinh tế đang phát triển nhanh chóng khác. Đoạn tiếp, chúng tôi sẽ đề cập đến lịch sử hiện đại của dòng chảy thương mại và vốn toàn cầu, các nguyên tắc kinh tế cơ bản chính của họ và tại sao những phát triển này vẫn còn quan trọng ngày nay.

Ở thời điểm bắt đầu

Các đại biểu từ 45 cường quốc đồng minh tham dự hội nghị Bretton Woods năm 1944 đã quyết tâm đảm bảo rằng nửa sau của thế kỷ 20 sẽ trông không khác gì nửa đầu, bao gồm chủ yếu là các cuộc chiến tàn khốc và suy thoái kinh tế toàn cầu. Các Ngân hàng thế giới và Quỹ tiền tệ quốc tế sẽ đảm bảo ổn định nền kinh tế toàn cầu.

Để tạo điều kiện cho một thị trường công bằng và trật tự cho thương mại xuyên biên giới, hội nghị đã sản xuất hệ thống tỷ giá hối đoái Breeton Woods. Đây là một hệ thống trao đổi vàng là một phần tiêu chuẩn vàng và một phần hệ thống tiền tệ dự trữ. Nó đã thiết lập đồng đô la Mỹ như một loiaj tiền tệ dự trữ toàn cầu. Các ngân hàng trung ương nước ngoài có thể đổi đô la lấy vàng với tỷ lệ cố định 35 đô la mỗi ounce. Vào thời điểm đó, Hoa Kỳ nắm giữ hơn 65% trữ lượng vàng tiền tệ của thế giới và do đó là trung tâm của hệ thống, với các quốc gia đang phục hồi của Châu Âu và Nhật Bản ở bên ngoài.

Tất cả cùng nhau ngay bây giờ

Trong một thời gian, đây dường như là một cơ hội đôi bên cùng có lợi. Các quốc gia như Đức và Nhật Bản, trong đống đổ nát sau chiến tranh, đã xây dựng lại nền kinh tế của họ. Ở Mỹ, sự sung túc ngày càng tăng làm tăng nhu cầu về một loạt các sản phẩm từ thị trường nước ngoài. Dự đoán, nhập khẩu của Mỹ tăng trưởng và thâm hụt thương mại của Mỹ cũng vậy. Thâm hụt thương mại tăng khi giá trị nhập khẩu vượt quá xuất khẩu và ngược lại.

Trong lý thuyết kinh tế sách giáo khoa, các lực lượng cung và cầu thị trường đóng vai trò như một sự điều chỉnh tự nhiên đối với thâm hụt và thặng dư thương mại.

Tuy nhiên, trong thế giới thực của hệ thống Bretton Woods, các lực lượng thị trường sẽ mong đợi giá trị của một loại tiền tệ sẽ tăng giá khi nhu cầu đối với hàng hóa có mệnh giá bằng các loại tiền đó tăng lên. Tuy nhiên, hệ thống tỷ giá hối đoái yêu cầu các ngân hàng trung ương nước ngoài can thiệp để giữ tiền tệ của họ vượt quá mức mục tiêu của Bretton Woods. Họ đã làm điều này thông qua ngoại hối, thị trường mua đô la và bán bảng Anh, đồng Đức, Yên Nhật. Điều này giữ cho giá xuất khẩu từ các quốc gia này thấp hơn so với những gì các lực lượng thị trường dự đoán, khiến chúng vẫn hấp dẫn hơn đối với người tiêu dùng Mỹ, do đó kéo dài chu kỳ.

Một hệ thống như Bretton Woods dựa vào sự sẵn lòng của những người tham gia để tích cực hỗ trợ nó. Tuy nhiên, đối với các quốc gia đã tích lũy nắm giữ lớn hơn dự trữ đô la Mỹ, sự sẵn lòng đó đã giảm khi giá thị trường của đồng đô la bị xói mòn. Nếu bạn đang nắm giữ một lượng lớn tài sản và nghĩ rằng giá trị của tài sản đó sẽ giảm, bạn không có khả năng quay lại và mua thêm tài sản, nhưng đó chính xác là những gì hệ thống bắt buộc họ làm.

Bretton Woods đã chết

Hệ thống cuối cùng đã sụp đổ vào tháng 8 năm 1971, khi tổng thống Hoa Kỳ Nixon tuyên bố rằng các ngân hàng trung ương nước ngoài sẽ không còn có thể đổi đô la lấy vàng ở mức cố định 35 đô la mỗi ounce. Trong vòng 2 năm, hệ thống lãi suất cố định đã được loại bỏ hoàn toàn và các loại tiền tệ của châu Âu và Nhật Bản đã trôi nổi, thay đổi hàng ngày để đáp ứng với cung và cầu thực tế. Đồng đô la đã trải qua sự mất giá rất mạnh và thị trường ngoại tệ tăng trưởng  và bị chi phối áp đảo bởi các thương nhân tư nhân hơn là các ngân hàng trung ương.

Tuy nhiên, các hệ thống tỷ lệ cố định không bao giờ chết hoàn toàn. Các quan chức của bộ Tài chính và Ngân hàng Nhật Bản đã coi đồng Yên yếu là một yếu tố quan trọng của chính sách kinh tế định hướng xuất khẩu của đất nước. Đầu những năm 1980, Đặng Tiểu Bình, khi đó là lãnh đạo Đảng cộng sản Trung Quốc, đã hô hào những người đồng hương của mình rằng làm giàu vinh quang và Trung Quốc nổi lên trên thị trường thế giới.

Đông Âu và Nga, vốn chưa bao giờ là một phần của hệ thống Bretton Woods cũ, đã tham gia, thay thế Đức và Nhật với mong muốn bán hàng hóa của họ cho các thị trường phát triển của Mỹ và châu Âu.

Gorilla trị giá 1 tỷ đô la.

Thâm hụt thương mại của Mỹ tiếp tục gia tăng trên khắp Bretton Woods II, được hỗ trợ bởi nhu cầu tiêu dùng mạnh mẽ của Hoa Kỳ và sự công nghiệp hóa nhanh chóng của Trung Quốc và các nền kinh tế mới nổi khác. Đồng đô la Mỹ cũng tiếp tục là đồng tiền dự trữ thực tế và là hình thức mà Ngân hàng Nhân dân Trung Quốc, Ngân hàng dự trữ Ấn độ và những nơi khác nắm giữ phần lớn các khoản dự trữ này của Kho Bạc Hoa Kỳ. Chỉ riêng TQ đã nắm giữ dự trữ ngoại hối vượt quá 1 nghìn tỷ đô la. Rõ ràng, bất kỳ động thái mạnh mẽ nào từ phía chính quyền  TQ để thay đổi sự sắp xếp hiện trạng sẽ có khả năng tạo ra sự hỗn loạn trên thị trường vốn quốc tế. Mối quan hệ chính trị giữa Mỹ và TQ cũng là một phần quan trọng trong việc này. Thương mại toàn cầu luôn là một chủ đề chính trị nhạy cảm và chủ nghĩa Bảo hộ là một bản năng dân túy mạnh mẽ ở Hoa Kỳ. Có thể hình dung rằng đến một lúc nào đó, một hoặc một bên khác của thỏa thuận này sẽ kết luận rằng lợi ích cá nhân của nó nằm trong việc từ bỏ hệ thống.

Phần kết luận

Sự tương đồng giữa hệ thống Bretton Woods ban đầu và đối tác gần đây của nó rất thú vị và mang tính hướng dẫn. Về lâu dài, các nền kinh tế chuyển động theo chu kỳ và những nền kinh tế mới nổi của ngày hôm qua, như Nhật Bản hay Đức trở thành thị trường ổn định, trưởng thành trong khi các nước khác bước vào vai trò của các con hổ mới nổi. Do đó, những gì có ý nghĩa kinh tế cho các thị trường mới nổi của ngày hôm qua tiếp tục có ý nghĩa đối với những người của ngày hôm nay và có khả năng cho những ngày mai. Bất chấp những thay đổi mạnh mẽ do các lực lượng công nghệ, toàn cầu hóa và đổi mới thị trường mang lại, các hệ thống kinh tế vẫn mang tính nhân văn sâu sắc. Đó là, họ tồn tại theo lệnh của những người thu lợi từ họ và tồn tại miễn là các bên quan tâm nhận thấy rằng giá trị vượt xa chi phí – hoặc ít nhất là chi phí tháo dỡ hệ thống sẽ quá lớn.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s