Quá trình rèn luyện đầu tư chứng khoán

Đăng bởi

Tôi đang cố thuyết phục bạn rằng tôi không rút ra kết luận này một cách dễ dàng. Nếu bạn là một nhà giao dịch thiên về phân tích kỹ thuật tin tưởng vào các đường trung bình MACD (moving average convergence/divergence) hay các dấu hiệu phá mức kiểu hình nêm giảm dần thì đừng cho rằng phản bác của tôi đối với các công cụ này là sự lấp liếm của việc chưa đánh giá thấu đáo công dụng của chúng. Có thể chúng có tác dụng đối với bạn, còn đối với tôi thì độ tin cậy của chúng rất đáng ngờ và có thể đưa ai đó đến những quyết định ngày càng kém chất lượng.

rèn luyện đầu tư chứng khoán

Sau những thất bại đầu tiên từ sự ngây thơ tin rằng có thể dễ dàng thắng lớn, tôi mất nhiều đêm vắt óc suy nghĩ để tìm ra cách tốt hơn. Nếu đã từng trải qua cảnh ngộ đó thì bạn sẽ hiểu. Tôi theo đuổi cuộc chơi này với một mục đích duy nhất, và cuối cùng, tôi bắt đầu nhận ra ngả đường để không lôi kéo bản thân tin vào sự tồn tại của một phương pháp giao dịch được xây dựng trên các cơ sở cho phép giảm thiểu sự lầm tưởng về các tín hiệu xác nhận xu hướng và để chúng ta tự do ra quyết định gần như không phụ thuộc vào cảm xúc.

Khi tôi nói rằng mình theo đuổi cuộc chơi với một mục tiêu duy nhất như vậy thì tôi không nghĩ mình đã giải thích được hết ý nghĩa của nó. Nếu các bạn đã từng xem phim The Prestige của Christopher Nolan thì sẽ dễ mường tượng ra tình cảnh mà tôi đã gò ép bản thân trong mấy năm đó, cống hiến mọi thứ một cách ám ảnh vào mục tiêu trở thành nhà giao dịch chứng khoán giỏi nhất mà bản thân có thể đạt tới. Ngủ là việc không cần thiết. Ăn uống là để có sức làm việc, chứ không phải là để thưởng thức. Hai ảo thuật gia trong phim chạy theo giới hạn tuyệt đối trong nghệ thuật của họ, đưa họ đến với những tai họa, ngay bên bờ vực của sự điên loạn. Đấy là một câu chuyện tuyệt vời. Nó không chỉ đọng lại trong tôi mà còn là một lời cảnh báo rằng bản thân kiến thức là một kiểu cạm bẫy có thể dẫn chúng ta vào những con đường không có thật – đánh lừa lý trí của chúng ta.

Tôi không bảo rằng những gì tôi đã làm là điên rồ hoặc đó là điều bắt buộc để thành công; tôi chỉ nói rằng đó là những gì tôi đã làm. Mọi người xung quanh đã lo lắng cho sức khỏe của tôi, cả về tinh thần lẫn thể chất. Họ e rằng tôi đã bắt bản thân mình làm việc quá sức, nhưng tôi lại chẳng thấy có vấn đề gì. Nếu bạn say mê một điều gì đó và đủ may mắn để nhận ra niềm đam mê của mình sớm như tôi (và có lẽ đây là điều may mắn nhất tôi có được), và có cơ hội để theo đuổi nó, thì bạn có theo đuổi không? Có phải là tôi đã theo đuổi nó mà không đánh đổi điều gì? Hẳn nhiên là không; mọi thứ đều có giá của nó, nhưng nó là điều tôi muốn hơn mọi thứ khác.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s