Và tôi thấy hưng phấn (Phần 2)

Đăng bởi

Sứ mệnh của cuộc đời tôi là không còn là tay mơ trong thị trường nữa. Ngay cả nếu không thể trở thành nhà giao dịch cự phách thì ít ra tôi cũng muốn biết những gì mà họ biết để có thể dự đoán hành động và giảm thiểu rủi ro cho mình.

và tôi thấy hưng phấn

Khi tốt nghiệp đại học, tôi nhận ra rằng con đường sự nghiệp đã chuẩn bị lại không phải là cái tôi muốn. Nói cách khác, tôi không được đào tạo và không có sự hỗ trợ chính thức nào trong lĩnh vực mới vừa được chọn là giao dịch chứng khoán. Tận đáy lòng mình, tôi biết mình muốn sống bằng trí thông minh của bản thân, bằng việc đầu tư trong thị trường vốn. Tuy nhiên, cha mẹ tôi không hiểu điều đó và nói một cách nhẹ nhàng, không đồng ý với quyết định quan trọng của tôi. Quan điểm của ông bà còn rất truyền thống và mang đặc thù văn hóa Á Đông là tìm kiếm một cuộc sống ổn định, nghiêm túc. Sự an toàn được đánh giá rất cao, còn kế hoạch mới của tôi thì hoàn toàn ngược lại. Sự va chạm giữa văn hóa với mong muốn cá nhân đã đạt đến đỉnh điểm và tôi phải thu xếp cuộc sống theo một cách khác, trong khi đó tôi tập trung dành một năm để tự đào tạo mình về thị trường.

Tôi chuyển đến ở cùng một người bạn, Andrew, và thực tế là đã sống trên ghế tràng kỷ khi dành hết thời gian để nghiên cứu. Nếu bạn đã từng xem Steve Jobs phát biểu trong lễ tốt nghiệp ở Stanford năm 2005 thì bạn sẽ nhớ chuyện ông ấy nhận ra bước ngoặt đáng kể nhất trong đời: quyết định nghỉ học. Hiểu theo một cách nào đấy, tôi đã làm một việc tương tự. Tôi quay lưng lại với nhiều thứ mà mình đã từng học và cả những mong đợi của cha mẹ. Không cần so sánh thêm nhiều nhưng đoạn phát biểu đó của ông ấy vẫn còn ảnh hưởng đến tôi đến tận bây giờ.

Vốn liếng đến dưới nhiều hình thức, nhưng một trong số đó là nguồn vốn con người, và tình bạn giữa tôi và Andrew đã trở nên quan trọng hơn những món tiết kiệm của tôi. Không có sự giúp sức của anh ấy thì tôi đã không có cơ hội để sử dụng tiền của mình cho nghề nghiệp tương lai trong thị trường chứng khoán.

Bất cứ ai đã từng tham gia giao dịch đều biết rằng có bao nhiêu người trên thị trường thì có bấy nhiêu cách tiếp cận khác nhau. Cho dù mỗi người chúng ta là duy nhất thì vẫn có những mô hình hành vi xuất hiện trên thị trường có thể phân tích được, từ đó đưa ra những phán đoán có phương pháp hơn về giá của một chứng khoán trong tương lai.

Tôi thường tự hỏi tại sao một người sẵn sàng dành hai tuần để tìm hiểu và mua một chiếc xe hơi, đồng thời mặc cả với nhân viên bán hàng, lại có thể ngoan ngoãn giao tiền của mình cho một tay tư vấn đầu tư hay quản lý quỹ nào đó mà không đắn đo suy nghĩ.

Tất cả chúng ta đều có chuyên môn riêng của mình nên khi người ta giả thiết rằng những người tư vấn tài chính(7)có đủ năng lực chuyên môn cũng là điều tự nhiên, nhưng những ai đã từng làm việc dưới vai trò của nhà phân tích của bên bán thì đều biết là cần đặt câu hỏi về giả thiết đó.

Và bạn cũng nên như thế. Sự thật là người bán xe và người tư vấn tài chính đều là người bán hàng; tất cả họ đều cần phải chốt được thương vụ. Các sản phẩm tài chính cũng không khác gì xe hơi, có quả ngọt và không thiếu những trái đắng. Và nếu như có những nhà tư vấn tài chính chăm chỉ và sâu sắc thì cũng có những người lười biếng. Có những người dùng thời gian để thu thập kiến thức và xây dựng hệ thống phương pháp của riêng mình để tạo ra sự khác biệt với những người khác, và có những kẻ chỉ biết lặp lại những gì người khác đã làm.

Xem thêm: Cách đầu tư chứng khoán

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s