Và tôi thấy hưng phấn

Đăng bởi

Tôi không biết bạn thế nào nhưng ngày mà tôi quyết định bắt tay vào việc gì đó mới mẻ thì tôi sẽ dành trọn tâm trí cho nó. Nó giống như mùi của một chiếc xe mới. Chúng ta không thực sự biết nó từ đâu đến và tại sao lại tác động đến chúng ta; chỉ biết là nó thực sự kích thích. Lúc nào cũng có một sự phấn khích khi chúng ta bắt đầu một điều thật mới mẻ. Mọi thứ đều có thể xảy ra. Đó là sự quyến rũ của việc kinh doanh, là nhận thức tỉnh táo về những rủi ro vượt khỏi tầm kiểm soát của chúng ta; là một bước nhảy của niềm tin vào thế giới đầy tiềm năng – và rủi ro đó làm chúng ta say sưa.

Trong trí tưởng tượng của chúng ta, làm ra tiền trên thị trường có vẻ dễ dàng hơn rất nhiều so với chuyện nhọc nhằn kiếm sống bằng những công việc bình thường hàng ngày. Ở giai đoạn cuối cùng của bất cứ thị trường tăng giá(2) nào, điều này có thể đúng với rất nhiều người nhưng chẳng chóng thì chày, chúng ta cũng phải rời khỏi thế giới tưởng tượng để trở về với thực tế.

Sự thật là, giá tài sản ở bất cứ thị trường tăng giá nào – cho dù đó là chứng khoán, vàng hay hoa tulip – đều là ảo(3)hoàn toàn so với giá thực của chúng, và cơ hội để nhận ra rằng thế giới của trí tưởng tượng sẽ trôi qua rất nhanh và cần phải hành động nhanh chóng. Hình 1.1 cho thấy sự sụp đổ kinh khủng của chỉ số Nikkei 225 của thị trường Nhật mà nếu tôi chú ý thì đã nhận ra đó là chỉ dấu báo hiệu cho nhiều chuyện khác sẽ xảy đến.

bong bóng thị trường nhật bản
Hình 1.1 Bong bóng thị trường chứng khoán Nhật qua chỉ số Nikkei
Chẳng ai bỏ tiền vào thị trường với ý định thua lỗ. Không một ai. Thế nhưng rất nhiều người thật sự lỗ. Tôi là một trong số đó. Câu châm ngôn “trâu chậm uống nước đục”(4) có lẽ đáng được áp dụng trong thị trường vốn. Giống như hầu hết mọi người, tôi đã ngồi bên bàn làm việc và nghĩ rằng cuộc chơi rất đơn giản chứ không phức tạp như vẫn nghe, tôi đấu lại những người mà mình không biết và trông chờ là sẽ thắng ngay ván đầu tiên. Và một chuyện khác nữa khiến tôi thua cuộc là vẫn ngồi yên đấy ngay lúc cuộc chơi đến thời khắc gay cấn nhất của nó.

Năm 2000, như nhiều người khác, tôi thua lỗ hoàn toàn. Khi những huyên náo lắng xuống và tôi nhìn xung quanh thì nhận ra rằng hầu hết mọi người trong cuộc chơi đều là những con trâu chậm giống mình. Mười hai năm sau, mất nhiều thời gian và suy ngẫm, tôi nhìn thấy khung cảnh vẫn bị hoen ố bởi rất nhiều những người như vậy, vẫn tiếp tục phủ nhận những mất mát và thất bại của chính họ. Họ có thể không giao dịch các chứng khoán trên thị trường có độ may rủi tương đương với bài Poker kiểu Texas(5)(giống như các cổ phiếu của công ty có vốn hóa nhỏ không chia cổ tức và chứng chỉ của các công ty thăm dò dầu khí), họ có thể chỉ bỏ mấy đồng xu vào máy chơi tự động (giống như trái phiếu phát hành rộng rãi và các quỹ đầu tư trái phiếu hoặc cổ phiếu đa dạng)(6). Nhưng kết quả vẫn như thế: Họ vẫn không được tưởng thưởng xứng đáng với thời gian và tiền bạc đã bỏ ra so với mong muốn của họ.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s