Phối hợp trong thực tế (P2)

Đăng bởi

Trong ví dụ ở phần trước, chúng ta đặt khoảng mở cửa ban đầu là 0,10 đô la bởi vì giá mở cửa và giá cao nhất trước đó là bằng nhau. Trong ví dụ đó, cổ phiếu được mua khi mà giá đạt đến mức giá của khoảng mở cửa. Tuy nhiên, nó hóa ra lại không phải là cách giao dịch tối ưu, và cổ phiếu đã đảo chiều trong ngày và mất hai ngày tiếp theo ở mức giá ngay dưới khoảng mở cửa.

chỉ số xu hướng giá

Chờ cho đến khi phiên giao dịch theo ngày đóng cửa ở mức giá cao hơn khoảng mở cửa là cách làm thông minh hơn, nhất là khi nhìn từ khung thời gian tính bằng tháng.

Trong giả thuyết mà chúng ta kiểm nghiệm – Xác suất để Apple tăng lên 1,00 đô la là bao nhiêu nếu nó đã tăng thêm 0,10 đô la? – tôi đã không đề cập đến thời gian. Như vậy, quay trở lại với quan điểm cho rằng mức giá đóng cửa là mức giá quan trọng nhất của ngày (mức giá được ăn cả, ngã về không), không ai nên vội vã đặt lệnh mua hoặc bán cho đến khi tín hiệu được xác nhận với việc cổ phiếu đóng cửa ở mức giá cao hơn hoặc thấp hơn khoảng mở cửa.

Trong ví dụ của chúng ta, chúng ta có thể bỏ qua hoàn toàn mức giá kỳ vọng ban đầu, tức là mức tăng thêm 1,00 đô la đầu tiên, bởi vì AAPL đã không đóng cửa ở mức giá cao hơn 24,20 đô la một cổ phiếu cho đến một ngày khi nó tăng vọt lên và đóng cửa ở mức giá trên 25,00 đô la.

Tuy nhiên, nếu bạn cảm thấy cổ phiếu này có các yếu tố cơ bản tốt và triển vọng rất cao và quyết định nắm giữ trong vài năm, thì 1,00 đô la tăng giá đó không có ý nghĩa gì đối với mức lợi nhuận tiềm năng của bạn, mà thực tế sau đó đã lên đến 900%.

Bỏ đi mức lợi nhuận 1,00 đô la để gia tăng cơ hội có thể đạt lợi nhuận tới 175,00 đô la là một sự lựa chọn không tồi.

Bằng cách định nghĩa khoảng mở cửa theo cách đó và chờ đợi một chút để xác nhận, bạn đã cải thiện đáng kể cơ hội của mình trong việc lựa chọn một giao dịch sẽ thay đổi đột phá cái cách mà bạn đã định giao dịch.

Hãy tưởng tượng bạn là một ông lão mỗi sáng ngắm người qua lại ở giao lộ đông đúc và cho đám bồ câu ăn. Có một quán cà phê ở bên kia đường. Ngày nào bạn cũng thấy tôi đi bộ ở bên này đường, đến tận ngã tư. Có ngày tôi đi thẳng, giả sử là trên đường đến chỗ làm, thế nhưng cũng có ngày tôi rẽ ở chỗ ngã tư để sang đường mua một ly cà phê.

Từ góc độ của một người quan sát, bạn biết rằng khả năng rất cao là trong vài bước đầu tiên sau khi rẽ thì tôi sẽ đến quán cà phê. Thực ra thì, bạn sẽ dường như chú ý nhiều đến việc tôi không mua cà phê hơn là việc tôi vẫn đi theo lộ trình quen thuộc, bởi vì đó là sự kiện ngoại lệ và não của chúng ta được thiết kế để chú ý đến các sự việc ngoại lệ nhiều hơn là các sự việc quen thuộc.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s