Sự xoay chiều của vận mệnh (P2)

Đăng bởi

Tôi ở đó, trên một nước đang phát triển, không bạn bè, không việc làm, không tiền và lúc đó thì không có ai giúp đỡ nữa. Tôi viết ra không phải để bạn mủi lòng. Tôi kể ra bởi đấy là điều cần phải ghi nhớ, rằng cho dù bạn nghĩ mình là ai và bạn có thể làm được gì thì tất cả chúng ta đều có hạn chế.

Thị trường rất tàn nhẫn, nó sinh ra để lấy đi tiền bạc và thời gian của bạn. Bạn không phải là người đặc biệt. Tất cả mọi thứ mà sự nhọc công và thiện chí đã biến thành tro bụi chỉ trong vài tháng ngắn ngủi.

Tôi trải qua năm 2008 và gần cả năm 2009 ở một nơi mà tôi chưa bao giờ từng ở, sống từng ngày và tự hỏi làm thế nào để có chỗ nương náu. Tình hình còn tệ hơn thời điểm tôi bước ra khỏi nhà và đến sống trên chiếc tràng kỷ của Andrew. Ít nhất thì lúc đó tôi cũng có việc làm và ít nhiều là một hệ thống hỗ trợ bên cạnh, còn lúc này thì tôi không có bất cứ chỗ nào để thoái lui.

Tôi đã xua đuổi gần như tất cả mọi người trong cuộc đời mình bởi tính ngạo mạn và lòng kiêu hãnh của bản thân.

Liệu tôi có đáng phải chịu những gì đã xảy ra không? Tôi không biết nữa. Rõ ràng là tôi không thể đẩy trách nhiệm cho bất cứ ai ngoài chính bản thân mình và tôi không có ý định trốn tránh điều đó. Tôi tin vào câu nói của một nhân vật trong bộ phim Không khoan nhượng: “Đáng hay không chẳng phải là vấn đề!”

Tôi có thể nói như thế vào lúc này nhưng rõ ràng lại không nói với bản thân mình tại thời điểm đó.

Có người nói rằng may mắn là khi chuẩn bị gặp cơ hội, người khác thì tin vào mệnh trời. Tôi vừa nhận ra rằng đôi khi vận may đến với bạn. Anh Toàn là một trong những may mắn của tôi.

Sự trợ giúp của anh ấy là vô giá. Là một nhà đầu tư mạo hiểm, bên cạnh những công việc khác, anh Toàn đủ hiểu tôi để tạo cho tôi một số công việc – chủ yếu là cộng tác viên về nội dung và nghiên cứu – để giúp tôi khỏi suy sụp. Tôi đã có thể lần hồi kiếm được đủ tiền để sống, chỉ vừa đủ như thế. Nếu bạn đã từng ở trong hoàn cảnh của tôi thì bạn hiểu quyết định lúc đó khó khăn như thế nào. Bạn buộc phải đặt câu hỏi: “Nên thanh toán hóa đơn tiền điện hay để tiền ăn cơm trưa?” Quan trọng hơn nữa, bạn tập sống với sự bấp bênh đó. Dưới đủ mọi hình thức, nó là cả thế giới của bạn. Nó bám lấy bạn như một hình nhân lẽo đẽo trên vai và cuối cùng thì nó cũng bộc lộ những bệnh trạng của riêng nó.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s