Sự xoay chiều của vận mệnh (P3)

Đăng bởi

Những ai sống chung với chứng đau khớp kinh niên thường giảm chúng đi bằng cách thay đổi tư thế đi đứng để tránh bị đau. Điều này gây ra một chuỗi các vấn đề, đau cổ thành ra đau vai, đau hông thì lại thành đau đầu gối. Chính việc xoay sở với cơn đau lại trở thành một căn bệnh, gây ra một sự căng thẳng. Thật không may là nỗi đau trong tình cảm cũng y như vậy.

Tôi đã từng có đủ tiền để có thể sống thoải mái đến cuối đời và thật đau đớn khi nhớ đến điều đó vào những lúc tôi phải ra các quyết định liên quan đến cuộc sống của mình. Hiểu theo một cách nào đó, tôi không bao giờ hồi phục hoàn toàn sau sự suy sụp ấy.

Thế nhưng, lỗi lầm của tôi vẫn còn chưa thể hiện hết sự tệ hại của nó cho đến khi bà tôi mất. Tôi chưa từng thực sự đâm sầm vào đá cho đến lúc đó. Đầu tiên, tôi phải vay mượn anh Toàn để mua vé xe về dự đám tang và sau đó, vì cha mẹ tôi từ Canada không về kịp, nên tôi phải đại diện gia đình trong lễ tang Phật giáo. Nếu ai đó chưa biết thì việc này kéo dài gần cả tuần với đủ các sắp xếp, cầu nguyện, hành lễ và than khóc. Tôi nhớ cảm giác trống vắng đã xâm chiếm lấy mình.

Tôi đã sống nhờ vé xe đi mượn và thời gian, tôi chỉ đem theo có thế và gần như không còn gì khác để tưởng nhớ cuộc đời và ký ức về bà. Tôi có thể nói chắc chắn rằng bà đáng được nhận những điều tốt lành hơn như vậy.

Hẳn nhiên, trong đau buồn và sự ăn năn của riêng mình, tôi quên hết những gì tôi đã làm đúng. Suy tưởng về lỗi lầm của mình có thể là một sự thanh tẩy nhưng cũng có khi là thuốc độc nếu bạn không chấp nhận chúng, không để chúng lại phía sau và không tha thứ cho chính mình, ngay cả chỉ là một chút thôi. Và tha thứ cho bản thân là việc khó làm nhất. Nó là việc đơn giản nhưng cũng chính là khoảng ngăn cách giữa thành công và thất bại.

Khi nhớ lại giai đoạn đen tối đó của cuộc đời, tôi ngạc nhiên trước những điều nhỏ bé nhưng lại rất quan trọng như vậy. Khi bạn không có gì cả thì bất cứ mối đe dọa nào, dù là nhỏ bé, mà bạn đang đối mặt cũng sẽ được phóng đại lên. Thật đáng buồn khi phải nói ra nhưng trong những ngày ban đầu đó tôi đã phải tằn tiện từng chút một. Một trong những yếu tố làm cho Việt Nam trở nên hấp dẫn trong nền kinh tế toàn cầu hiện nay là sự sẵn có của lao động giá rẻ, cả có tay nghề và phổ thông. Và hãy đoán xem. Tôi trở thành một phần của lực lượng đó. Peter của quá khứ, kẻ vẫn thường đi về như con thoi giữa Toronto và New York, đã biến mất. Tôi chỉ còn là một người làm việc cho những người ít hiểu biết về ngành hơn và tôi chấp nhận điều đó, bởi vì “có còn hơn không” .

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s