Ưu thế của giá trị (P2)

Đăng bởi

Joel Greenblatt, nhà đầu tư giá trị và là tác giả của quyển Little Book That Beats the Market (Wiley, 2005), nói rằng lý do mà hầu hết mọi người thất bại với đầu tư giá trị chỉ đơn giản là bởi vì họ không thực sự thực hành. Đầu tư giá trị được căn cứ vào ý tưởng cho rằng về cơ bản thị trường xác định giá cổ phiếu dưới giá trị thực bởi vì một vài chỉ số hoặc tập hợp các chỉ số về công ty đó là thấp hơn một giá trị nào đó, tức là thị trường định giá cổ phiếu sai.

đọc là nền tảng cơ bản

Vì vậy, nếu cuối cùng bạn mua cổ phiếu ở giá đó thì rất có thể bạn sẽ được đền đáp bằng việc thị trường nhận ra cơ hội và tìm cách nắm bắt nó. Luận điểm của Greenblatt, ý chí muốn bám chặt vào tiêu chuẩn giá trị của mình là ưu thế của ông, muốn nói rằng trên thực tế một người trung bình không thể giữ một giao dịch đủ lâu để hiện thực sức mạnh của phương pháp đầu tư giá trị.

Có thể đúng là như vậy. Tôi không viết ra đây để công kích những ai ưa thích đầu tư giá trị. Nhưng với tôi thì đầu tư không chỉ là tìm ra giá trị tính bằng con số mà còn nhiều hơn thế nữa. Vâng, tôi đồng ý với ông ấy là công ty XYZ đã bị đánh giá dưới giá, nhưng điều đó vẫn không có nghĩa rằng đấy là một cổ phiếu tốt nên mua. Nó có thể tốt ở một thời điểm nào đó, mà cũng có thể không, bởi vì cuối cùng thì giá trị là một cái gì đó chủ quan. Không có gì tự nó có giá trị, ngay cả vàng. Giá trị là cái mà chúng ta nhận thức được và là cái mà chúng ta nắm giữ với sự quý trọng cao hơn số tiền mà chúng ta đang có. Nếu không phải như thế thì chúng ta đã không chi tiền ra. Tôi tin rằng phương pháp đầu tư giá trị căn bản đã cố gắng quá mức trong việc đơn giản hóa thị trường thành các con số khách quan, tạo nên những lệch lạc khi chúng ta chỉ cố gắng khẳng định lại những điều ta đã biết, mặc dù có vẻ khách quan. Nhân tiện, các mô hình định giá chứng khoán phái sinh như Black-Scholes cũng vậy.

Phát biểu cho rằng thị trường sẽ vô lý lâu hơn là bạn có thể giữ khả năng thanh khoản của mình là một phát biểu sáo rỗng, hiểu theo một nghĩa nào đó.

Nhưng nó đúng.

Đó là lý do tại sao những giám đốc quản lý quỹ, là người có trách nhiệm cao với công ty và khách hàng của họ, không thể tham gia vào kiểu đầu tư giá trị mà Greenblatt khuyến khích để đánh bại thị trường một cách ổn định hơn bất cứ ai. Và, hiểu theo một nghĩa nào đó, ông ấy cũng có thể đúng. Nhưng đây là vấn đề: nếu tất cả mọi người đều hành động như ông ấy thì ông ấy sẽ không còn giữ được ưu thế của mình, là luận điểm cuối cùng của ông ấy, nói thẳng thắn là như vậy.

Tuy nhiên, có thể nói rằng, ông ấy vẫn chịu những rủi ro về chi phí cơ hội mà đáng ra không phải chịu. Nếu thị trường không đồng ý với bạn về giá trị của cổ phiếu ở một thời điểm nào đó, tại sao khi đó bạn lại đầu tư vào một thứ có xác suất ngắn hạn là sẽ giảm giá vào tháng tới chỉ bởi vì mô hình của bạn nói rằng nó bị định giá dưới giá 15% và đó là ngưỡng đầu tư của bạn?
Nếu thị trường sẽ giảm giá cổ phiếu đó 30%, tại sao bạn lại mở một giao dịch trong khi bạn đã biết rằng xác suất cao là sẽ mất ngay 15% mà chưa kịp làm gì? Tại sao bạn phải đưa mình vào rủi ro của việc cái gì đó sẽ sai lệch trong khi không thể kiểm soát được? Toyota đã sụp đổ ngay từ khi thảm họa hạt nhân Fukushima bị người ta chú ý đến.

Xem thêm: Chứng quyền có bảo đảm là gì?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s