Tỷ số P/E (Giá/lợi nhuận)

Đăng bởi

Cổ phiếu của một công ty có mức lợi nhuận trên một cổ phần 1 đô la được giao dịch với giá 10 đô la một cổ phiếu sẽ có P/E bằng 10, tức thị trường đã định giá gấp 10 lần so với lợi nhuận tạo ra từ cổ phiếu đó.

đọc là nền tảng cơ bản

Vào quý I năm 2012, các cổ phiếu trung bình trên S&P 500 được giao dịch với tỷ số P/E
22.8 nhưng nếu chỉ lấy ra hai công ty là Apple và Google thì lại gần gấp đôi với con số ở mức 42.5. Nếu bỏ hai công ty đấy ra và chọn 10 công ty kế tiếp trong danh sách thì thấy chúng được giao dịch với P/E là 112. Có thể hiểu được vì sao người ta nói rằng thị trường lúc đó là tập trung ở trên đỉnh.

Các ngành thay đổi từ mức định giá thấp lên mức định giá cao và ngược lại, trong khi các nhà đầu tư cố gắng hình dung ra đâu sẽ tạo nên nguồn lợi nhuận cao nhất. Nếu chỉ số P/E bằng 15 (mức P/E dài hạn trung bình của S&P 500) được xem là tốt cho tất cả các doanh nghiệp và nhà đầu tư bắt đầu giải ngân vốn, rủi ro sẽ không cao nếu như không muốn nói là rất thấp trong thị trường khi đó. Nó không chỉ đơn thuần thay đổi theo tốc độ tăng trưởng GDP hoặc tỷ lệ mở rộng cung tiền ở mức 5-6% mỗi năm. Tuy nhiên đó không phải là cách hành động của các nhà đầu tư. Họ hành động dựa theo kiến thức cụ thể và sự mù mờ cụ thể của từng thị trường riêng biệt. Thật ra, cái mà các nhà đầu tư không biết về một thị trường nào đó đôi khi còn quan trọng hơn cái họ biết về thị trường đó. Ví dụ, một số nhà phân tích ngành ngân hàng đã đưa ra quan điểm là việc kinh doanh cốt lõi của các ngân hàng lớn ở Mỹ không chỉ vững chắc mà còn lành mạnh. Vấn đề nằm ở khoảng cách giữa hiểu biết của nhà đầu tư về quan điểm này và những uẩn khúc trong danh mục đầu cơ hay danh mục giao dịch của chính các ngân hàng đó.

Khi mà cuối cùng sự thật phơi bày ra ánh sáng (ví dụ, Lehman Brothers là một điển hình tồi tệ, cũng như món lỗ khổng lồ ở văn phòng CIO của J.P Morgan, lấy mất của công ty hơn 5 tỷ đô la lãi ròng) thì thị trường phải phản ứng một cách thụ động và phòng thủ. Điều đã thực sự làm cho tôi lạc lối vào năm 2007 và 2008 là không nhận thấy được sự sụt giảm mức độ sử dụng nợ rất nhanh của các nhà đầu tư, qua đó tạo nên những cú sốc giá thực sự trên thị trường tài chính. Đối với các nhà phân tích, thị trường đã khuếch đại quá mức nỗi sợ nợ quốc gia và các vấn đề pháp lý, dẫn đến gây áp lực lên giá cổ phiếu của toàn ngành.

Việc này tạo nên sự bất cân xứng thông tin, làm cho nhà đầu tư trở nên phấn khích quá mức đối với cả thông tin tích cực hoặc tiêu cực của một số cổ phiếu hay một ngành nào đó của nền kinh tế. Điều đó có thể đưa P/E từ trên trung bình (>15) về dưới trung bình (<15). Sự khác biệt giữa thị trường đi ngang và thị trường giá tăng là độ lệch khỏi giá trị trung bình dài hạn của P/E mà nhà đầu tư có thể chấp nhận.

Các ngành kinh tế được mở rộng sẽ bù trừ cho các ngành đang thu hẹp bởi vì nguồn vốn không thực sự gia tăng trong thị trường có mức tăng trưởng thấp hoặc không tăng trưởng. Do sự giới hạn về nguồn vốn trong nền kinh tế vừa nêu nên một số ngành sẽ có thể bùng nổ nhưng một số ngành khác có thể chỉ đạt mức tăng trưởng thấp hoặc suy thoái khi các doanh nghiệp kinh doanh không hiệu quả sẽ buộc phải giải thể hoặc bị thâu tóm. Thị trường giá lên sẽ chưa bắt đầu cho đến khi điều kiện dần được hội đủ. Tất cả các khu vực kinh tế phải tăng trưởng với nhu cầu đối với cổ phiếu của chúng tích tụ năng lực trước khi thị trường phi nước đại(105). Các thị trường giá xuống, hoặc ngay cả các thị trường giao dịch ngập ngừng, phải thể hiện chúng trước nhà đầu tư. Các nhà đầu tư trở nên quen với sự lấp lửng đó và vì thế quen với niềm hy vọng kiếm lời. Họ quan tâm đến việc thu lại tiền hơn là làm ra lãi. Họ đòi hỏi các dấu hiệu phải theo tiêu chuẩn cao hơn mỗi khi giá chạm đến mức giá cao của khoảng biến động. Họ là con chim sợ cành cong, như người ta vẫn nói(106).

Điều này phản ánh vào tỷ số tăng trưởng PEG (tỷ số PEG, price-to-earnings growth). Khi P/E ở dưới mức trung bình và thị trường đang ở trên mức cao nhất của khoảng biến động thì rất có thể là thị trường tăng giá sẽ bắt đầu biểu hiện những dấu hiệu. Tỷ số PEG vào lúc đó sẽ có thể khá cao và một khi biến động có xu hướng xuất hiện thì các nhà đầu tư sẽ sẵn sàng đầu tư cho sự tăng trưởng. Khi họ sẵn sàng trả giá cho sự tăng trưởng ở tất cả các khu vực của nền kinh tế thì thị trường với xu hướng mới sẽ bắt đầu và giai đoạn giá hội tụ trong biên độ sẽ chấm dứt.

Ở những thị trường lớn như Mỹ hay Nhật thì phải cần có thời gian để cho trạng thái đó hình thành. Đấy không phải là các nền kinh tế có thể thay đổi một sớm một chiều, bởi có quá nhiều thế lực đối chọi nhau, quá nhiều các mục đích chính trị xung khắc nhau và quá nhiều sự quan liêu cần phải vượt qua mà không được phép có thay đổi lớn nào về chính trị và xã hội.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s